Nhà nước Việt Nam chống tham nhũng từ 1956 Đến 2005 tham nhũng là Quốc nạn

 Trich tu Dat Viet (http://datviet.free.fr) - Phùng Quán
 

LTS: Ở đất nước Việt Nam ngày nay, tham nhũng đã trở thành quốc nạn, là gánh nặng đè lên đôi vai của nhân dân chân chính, là sức cản quá lớn đối với sự phát triển đất nước, là nỗi đau của bất cứ ai đang ngày đêm trăn trở về một tương lai tươi sáng của dân tộc.

Tham nhũng phát sinh từ cơ chế chính trị. Ngay từ những ngày đầu của nhà nước “Việt Nam dân chủ cộng hòa”, tham nhũng đã hiện diện và tiếp tục phát triển ngày càng mạnh mẽ. Để loại bỏ tham nhũng, không còn cách nào khác là phải thay đổi toàn bộ hệ thống chính trị. Việt Nam phải là nhà nước Pháp quyền mới xây dựng trên nền thể chế đa nguyên- đa đảng mới giúp Việt Nam dần loại trừ được tham nhũng, đưa đất nước thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của đói nghèo, lạc hậu.

Chúng tôi xin gửi tặng quý độc giả bài thơ sau đây của cố nhà thơ Phùng Quán. Bài thơ phản ảnh một phần hiện thực xã hội miền Bắc năm 1956, giúp chúng ta mường tượng về tình trạng tham nhũng lãng phí của quan chức chính quyền và nỗi cơ hàn của nhân dân trong giai đoạn đó. Mơ ước của ông về một đội quân trừ diệt tham nhũng, đến nay vẫn chưa thành hiện thực.

 

Chống tham ô lãng phí

Tôi đã đi qua
Những xóm làng chiến tranh vừa chấm dứt
Tôi đã gặp
Những bà mẹ quấn giẻ rách
Da đen như củi cháy giữa rừng
Kéo dây thép gai tay máu ròng ròng
Bởi đồn giặc, trồng ngô trỉa lúa …

Tôi đã đi qua
Những xóm làng vùng Kiến An, Hồng Quảng
Nước biển dâng cao, ướp muối các cánh đồng
Hai mùa rồi, lúa không có một bông
Phân người toàn vỏ khoai tím đỏ;
Tôi đã gặp
Những em thơ còm cõi
Lên năm lên sáu tuổi đầu
Cơm thòm thèm độn cám và rau
Mới tháng ba đã ngóng mau đến Tết !
Để được ăn no có thịt
Một ngày…Một ngày…

Tôi đã đi giữa Hà Nội
Những đêm mưa lất phất
Đường mùa đông nước nhọn tựa dao găm
Chị em công nhân đổ thùng
Run lẩy bẩy chui hầm xí tối
Vác những thùng phân…
Thuê một vạn một thùng
Mấy ai dám vác ?
Các chị suốt đêm quần quật
Sáng ngày vừa đủ nuôi con …

Một triệu bài thơ không nói hết nhọc nhằn
Của nhân dân lao động
Đang buộc bụng, thắt lưng để sống
Để dựng xây, kiến thiết nước nhà
Để yêu thương, nuôi nấng chúng ta
Vì lẽ đó
Tôi quyết tâm rời bỏ
Những vườn thơ đầy bướm đầy hoa
Những vần thơ trang kim vàng mã
      dán lên quân trang đẫm mồ hôi và
            máu tươi của Cách Mạng !

Như công nhân
Tôi quyết đúc thơ thành đạn
Bắn vào tim những kẻ làm càn
Vào lũ người tiêu máu của dân
Như tiêugiấy bạc giả !

Các đồng chí ơi
Tôi không nói quá
Về Nam Định mà xem
“Đài xem lễ” họ cao hứng dựng lên
Nửa chừng bỏ dở
Mười một triệu đồng dầm mưa giãi gió
Mồ hôi máu đỏ mốc rêu
Những con chó sói quan liêu
Nhe răng cắn rứt thịt da cách mạng !

Nghe gió mùa đông thâu đêm suốt sáng
Nhớ “Đài xem lễ” tôi xót bao nhiêu
Đất nước đêm nay không đếm hết người nghèo
Thiếu cơm thiếu áo …

Bọn tham ô, lãng phí, quan liêu
Đảng đã phê bình trên báo
Còn bao tên chưa ai biết ai hay?
Lớn, bé, nhỏ, to,cao, thấp, béo, gầ, …
Chúng nảy nòi, sinh sôi như giòi bọ !
Khắp đất nước đâu đâu chẳng có !
Đến một ngày Đảng muốn phê bình tất cả
E phải nghìn số báo Nhân dân !

Tôi đã dự những phiên tòa xử tội
Những con chuột mặc áo quần bộ đội
Đục cơm khoét áo chúng ta
Ăn cắp máu dân đổi chác đồng hồ
Kim phút kim giờ lép gầy như bụng đói
Những mẹ già, em trai, chị gái …
Còng lưng rỏ máu lấn vành đai !

Trung ương Đảng ơi !
Lũ chuột mặt người chưa hết.
Đảng cần phải lập những đội quân trừ diệt
Có tôi !
Đi trong hàng ngũ tiên phong.

 

Phùng Quán 1956