![]() Ba đứa trẻ mồ côi trước bàn thờ bố mẹ. (Hình: Báo Tiền Phong) |
HÀ
TĨNH 22-01 - Ðể thoát cảnh nghèo túng, hai vợ chồng anh Nguyễn Phi
Hùng, 30 tuổi và chị Trương Thị Hương 25 tuổi đã vay mượn tiền bạc tìm
cách đi xuất cảng lao động sang Ðài Loan làm thuê. Không may cho họ, đã
không thoát cảnh nghèo, mà cả hai lại trở thành những con nợ. Cùng
quẫn, chị Hương tự tử chết ở Ðài Loan còn anh Hùng tự vẫn sau khi tro
cốt của chị Hương đưa về quê nhà. Hai vợ chồng để lại ba đưa con mồ
côi, đứa lớn nhất 7 tuổi, nhỏ nhất mới lên 2. Tên các cháu lần lượt là:
Nguyễn Thị Ánh (7 tuổi), Nguyễn Quang (4 tuổi) và Nguyễn Thị Trang gần
2 tuổi.
Báo
Tiền Phong cho hay, gia đình bất hạnh ấy quê ở làng Ạch Kẻ Treo, xã Ðậu
Liêu, thị xã Hồng Lĩnh, tỉnh Hà Tĩnh (cách Hà Nội hơn 500 cây số về
phía Nam).
Cách
đây hơn 3 năm, Nguyễn Phi Hùng vay được chút tiền sang Ðài Loan lao
động làm thuê. Nhưng nghề đi biển ở xứ Ðài Loan làm ăn không thuận lợi,
Hùng trở về mang theo khối nợ gần chục triệu đồng.
Chị
Trương Thị Hương đành vay mượn thêm chục triệu đồng nữa, để lại 3 đứa
con cho chồng nuôi đi làm người giúp việc gia đình ở Ðài Loan qua môi
giới của công ty Cổ Phần Thương Mại Bắc Ninh.
Gần
đây, qua thư của Hương gửi về cho gia đình cho biết ông chủ mà Hương
giúp việc có tên là Tạ Tiến Tường thuộc thành phố Cao Hùng (Ðài Loan).
Ngày 5 Tháng Năm năm 2005, qua điện thoại, Hương báo cho gia đình biết:
Mối quan hệ giữa chủ và người giúp việc có vấn đề, Hương đang vào trung
tâm chờ việc ở Cao Hùng mong được chuyển đến chủ mới.
Ngày
25 Tháng Năm năm 2005, bất ngờ gia đình nhận được văn bản số 408 của
văn phòng Quản Lý Lao Ðộng Người Việt Nam tại Ðài Bắc do ông Trần Ðông
Huy ký, báo tin chị Hương đã treo cổ tự tử.
Cùng
ngày, Cục Quản Lý Lao Ðộng Nước Ngoài tại Hà Nội có văn bản số 597 do
ông Vũ Ðình Toàn ký, vận động gia đình phối hợp đưa thi hài Trương Thị
Hương về nước.
Do
cả hai bên nội ngoại đều nghèo, không thể sang xứ người mang thi hài
chị Hương về, nên họ chỉ biết chờ đợi. Sau đó gia đình nhận được một lọ
tro di hài của Hương kèm với 1 triệu 500 ngàn đồng (chưa tới 100 đô la)
tiền ma chay do công ty Cổ Phần Thương Mại Bắc Ninh chuyển về.
Ngày
4 Tháng Mười Một năm 2005, anh Nguyễn Phi Hùng là chồng của Hương và
người cậu ra công ty Cổ Phần Thương Mại Bắc Ninh làm việc, nhưng không
nhận được thêm sự trợ giúp nào khác. Hùng quay về buồn rầu và chán nản.
Bởi nay chỉ còn mình anh và ba đứa con cùng món nợ gần 20 triệu đồng
(khoảng 1,300 đô la).
Ðột
nhiên, ngày 10 Tháng Mười Hai năm 2005, Hùng treo cổ tự vẫn, bỏ lại đàn
con, gồm: Nguyễn Thị Ánh (7 tuổi), Nguyễn Quang (4 tuổi) và Nguyễn Thị
Trang gần 2 tuổi.
Cháu
Nguyễn Thị Ánh đầu chít khăn tang mếu máo kể với phóng viên báo Tiền
Phong: “Năm ngoái mẹ cháu dặn con ở nhà cùng bố chăm em để mẹ đi Ðài
Loan kiếm tiền về trả nợ và nuôi các con... Rồi mẹ không về nữa, chỉ
thấy người ta đưa về một cái lọ nói rằng mẹ cháu đã chết. Nhiều lần bố
nhìn ảnh mẹ ngồi khóc... Bữa đó cháu nghỉ học ở nhà thấy bố mua cho gói
kẹo bảo cháu dẫn em đi chơi bên xóm.
Cháu
thấy bố cầm dây thừng đi vô nhà, cháu đi theo ôm chân bố khóc. Bố vứt
dây nói với cháu, con đưa em đi chơi đi... Rứa là cháu dẫn em đi...
chiều về nghe bà nội khóc... rứa là bố cũng thắt cổ chết rồi...”
Vợ
chồng ra đi, ba đứa con trở nên côi cút. Nay chúng biết nương tựa vào
đâu khi cả hai bên nội, ngoại đều cùng cảnh nghèo. Bố mẹ của chị Hương
cũng nghèo, chỉ đảm nhận được việc nuôi cháu Trang.
Hiện tại gia đình nội ngoại các cháu rất mong các tổ chức xã hội và cá nhân có lòng hảo tâm giúp đỡ các cháu có điều kiện sinh sống và học hành.