![]() Ông Bùi Tiến Dũng (ảnh nhỏ) và căn nhà tại quận Ðống Ða, Hà Nội. (Hình: VietnamNet) |
HÀ
NỘI - Những báo trong nước cho hay, sáng ngày 19 Tháng Giêng năm 2006,
Bùi Tiến Dũng, tổng giám đốc Ban Quản Lý Dự Án 18 (PMU18), thuộc Bộ
Giao Thông Vận Tải, người bị cáo buộc đã cá độ đá banh với số tiền lên
đến 1.8 triệu đô la trong một tháng, đã bị triệu tập về Hà Nội để trình
diện các lãnh đạo Bộ Giao Thông Vận Tải và cơ quan điều tra.
Báo
trong nước cho biết, Bùi Tiến Dũng bị cáo buộc tội “đánh bạc” sau khi
công an mở rộng điều tra vụ án đường dây cá độ quốc tế do trùm Bùi
Quang Hưng cầm đầu, cơ quan điều tra đã phát hiện một trong số những
con bạc lớn gắn bó với Hưng là Bùi Tiến Dũng.
Theo
báo Người Lao Ðộng, không ngoa khi nói rằng tổng giám đốc Bùi Tiến Dũng
là con bạc cực kỳ “khát nước”. Chỉ thống kê sơ sơ, riêng một số trận
đấu thuộc giải bóng đá ngoại hạng Anh (Premier League) và giải hạng
nhất Tây Ban Nha (La Liga) trong Tháng Mười Hai năm 2005, số tiền mà
Bùi Tiến Dũng này cá độ đã lên tới 1.8 triệu USD.
Ðáng
chú ý là những trận đấu tại hai giải bóng đá nói trên cuối mùa bóng
2004-2005 và đầu mùa 2005-2006, Bùi Tiến Dũng đặt cá độ số tiền như
sau: Arsenal-Manchester United 320,000 USD; Liverpool-Chelsea 162,000
USD (ngày 2 Tháng Mười 2005); Chelsea-Middlesbrough 220,000 USD (3
Tháng Mười Hai 2005); Barcelona- Real Betis 268,000 USD... Ðây mới chỉ
là phần rất nhỏ của ông Dũng bị ghi lại trong “sổ sách kế toán” bị thu
giữ tại nhà Bùi Quang Hưng.
Và
ông Bùi Tiến Dũng cũng đã có thêm những “bạn chơi” cùng trong cơ quan,
trong Bộ Giao Thông Vận Tải, đó là ông Hoan - người tài xế của mình;
ông Nguyễn Việt Bắc - hiện đang công tác tại công ty Ðường Cao Tốc Việt
Nam, nguyên là thư ký của Thứ Trưởng Nguyễn Việt Tiến. Ðương nhiên, hai
nhân vật sau không thể so đọ được với ông Dũng nhưng số tiền tham gia
cá độ của hai người này cũng lên tới hàng ngàn và hàng chục ngàn USD.
Ông
Bùi Tiến Dũng sinh năm 1959, sau khi tốt nghiệp Ðại Học Giao Thông Vận
Tải khóa 1977-1982, ông Dũng từng vào quân đội rồi xuất ngũ khi đeo lon
cấp úy. Ở bất cứ đơn vị nào, ông cũng tỏ ra là một người hết sức yêu
thích bóng đá và đá bóng cũng rất hay. Ông Dũng giữ chức tổng giám đốc
PMU 18 được 8 năm - từ khi ban quản lý dự án này được thành lập.
Các
nhân viên công ty PMU 18 cho biết, “sếp” mình là người ham mê bóng đá
và những hoạt động phong trào thể dục thể thao. Hiếm trận đấu bóng nào
của PMU 18 mà lại vắng mặt ông Dũng trên sân. Mới đây một số đơn vị của
ngành giao thông vận tải đã lác mắt khi câu lạc bộ PMU 18 liên tiếp hạ
gục nhiều đội bóng của những đơn vị bạn. Nhiều khi rất bận việc nhưng
hễ có đội nhà tham gia, vị tổng giám đốc này luôn có mặt.
Vẫn
theo báo Người Lao Ðộng, sau khi sự việc được đăng tải trên báo chí,
nhiều nhân viên của công ty PMU 18 không ngạc nhiên khi tiếp nhận thông
tin tổng giám đốc của mình liên quan đường dây cá độ bóng đá xuyên quốc
gia.
Một
số người làm việc cùng ông Dũng cho biết, thời gian gần đây tổng giám
đốc này có nhiều biểu hiện không bình thường như trầm tư, không sôi
động tham gia những hoạt động phong trào như trước. Ông có ít nhất một
căn nhà riêng, hiện đang ở tại khu vực đường Trường Chinh (Hà Nội). Ông
tổng giám đốc này trực tiếp nắm một số dự án quan trọng của PMU 18 như
cảng Bãi Cháy, dự án đường quốc lộ 1A Hà Nội - Lạng Sơn, quốc lộ 18,
quốc 10, quốc lộ 2, quốc lộ 3... Những dự án này đều lên tới hàng trăm,
hàng ngàn tỉ đồng, tức lên đến hàng trăm triệu đô la.
Theo
báo Tuổi Trẻ, tại nhà riêng, người nhà cho biết ông Dũng đã báo về nhà
sẽ đi vắng đến hôm sau. Một cán bộ của công ty PMU18 cho biết thông tin
về việc ông Dũng cá độ bóng đá đã râm ran trong ban quản lý dự án lâu
nay, nhất là khi trùm cá độ Bùi Quang Hưng bị bắt. Một vài người có
quan hệ với ông Dũng đều cho biết ông Dũng là người máu mê cá độ, cờ
bạc từ lâu.
Hãng
tin VietnamNet cho biết thêm, đối với nhiều người dân ở tổ 12, phường
Phương Liệt, quận Ðống Ða (Hà Nội), gia đình ông Dũng cùng ngôi biệt
thự 4 tầng khá đẹp (số 14 ngõ 53, phường Phương Liệt) đều rất xa lạ.
Ông Dũng từ lâu vẫn sống ở nhà này nhưng ít ăn cơm nhà, đi vắng liên
miên và ít nói chuyện với vợ. Hàng xóm cho biết, ông Dũng mua mảnh đất
này đã lâu và xây lên thành nhà 4 tầng từ năm 1995. Vài ngày trước, ông
được xe ôtô đón đi từ sáng và đến giờ chưa về. Người dân trong tổ dân
phố cho biết, ông Dũng là người ít quan hệ, kín đáo, hầu như chưa sang
nhà hàng xóm chơi bao giờ, kể cả ngày Tết.
Một
người thân của vợ chồng ông Dũng cho biết, cách đây vài ba năm, hai vợ
chồng ông Dũng đã nhiều lần to tiếng. Vợ cho rằng ông quan hệ bồ bịch.
Họ đã ra tòa ly dị, đang trong giai đoạn hòa giải, nên sống chung nhà
nhưng thực chất đã ly thân.
Khi
vụ cá độ bóng đá với tổng số tiền lên tới 1.8 triệu USD/tháng của ông
Dũng bị báo chí phanh phui, nhiều thông tin cho biết ông từng dùng rất
nhiều cách để có tiền chơi bạc, như “mua” quyền làm chủ dự án để “móc”
với những nhà thầu khi đấu thầu.
Và dưới đây là bài bình luận về “sự kiện” này trên báo Lao Ðộng:
Tiền đâu đánh bạc?
“Một
tổng giám đốc doanh nghiệp lớn nhà nước chơi cá độ hết 1.8 triệu USD!
Lập tức thông tin này như một “quả bom” làm lu mờ vụ tiêu cực bóng đá
(dù nó cũng là cá độ bóng đá) vốn được làng báo “chăm sóc” quá kỹ từ
nhiều tháng nay.
Người
ta xôn xao bàn tán, vị tổng giám đốc này là ai, thuộc cơ quan nào của
nhà nước? Và nếu thông tin này là chính xác, thì đây quả là vụ tiêu cực
động trời, bởi 1.8 triệu USD, tức là gần 30 tỉ bạc, tương đương 1 cây
số đường cao tốc làm mới, tương đương 30 ngôi trường học cho các cháu,
tương đương với 300 ngôi nhà tình nghĩa... và còn tương đương với nhiều
giá trị (vật chất và tinh thần) to lớn khác cho người nghèo!
Vậy
mà vị tổng giám đốc kia dám vung tay quăng qua cửa sổ mỗi ngày 1 tỉ
bạc! Và đó mới là số tiền 1 tháng, còn 1 năm và nhiều năm, số tiền sẽ
là bao nhiêu?
Song
có một câu hỏi khiến dư luận quan tâm hơn cả là vị tổng giám đốc kia
lấy tiền ở đâu mà coi hàng tỉ, hàng chục tỉ đồng như rơm như rác vậy?
Thu nhập chính đáng ư? Chắc chắn không, vì ở ta thu nhập của một quan
chức doanh nghiệp nhà nước tầm cỡ nhất cũng chỉ vài ngàn đô/tháng. Tiền
tự kiếm ngoài hoặc tài sản cha ông để lại ư? Dù có là bậc đại gia nhiều
đời thì ở Việt Nam ta, có lẽ không có gia đình nào giàu có tới mức mỗi
tháng cho con cái ném hàng chục tỉ đồng vào bài bạc.
Bởi
thế, suy luận giản đơn nhất, chắc chắn tiền ấy là tiền nhà nước. Có một
sự trùng hợp dễ hiểu là từ trước đến nay, những quan chức nhà nước bị
lộ mặt trong những chiếu bạc thường rơi vào những ngành béo bở, dễ kiếm
ra tiền: Một là tiền từ ngân sách, hai là tiền từ doanh nghiệp và ba là
tiền từ người dân.
Bởi
thế, sẽ không phải là vụ duy nhất quan chức nhà nước ôm tiền đi đánh
bạc. Dư luận đã từng hết sức phẫn nộ khi chứng kiến nhiều chiếu bạc bị
phát hiện có cả chiến sĩ công an, quản lý thị trường, hải quan, thanh
tra... Rồi những đường dây cá bạc lớn có cả những đại gia nắm giữ những
vị trí béo bở trong những doanh nghiệp thuộc những ngành kinh tế trọng
yếu.
Thật dễ hiểu là vì sao mà những tòa nhà đang xây dựng cứ bị rút ruột không thương tiếc, những cây cầu vừa khánh thành đã hư hỏng, những cây số đường vừa làm đã nham nhở. Người ta không thể không đặt câu hỏi: Trong số hàng ngàn, hàng chục ngàn tỉ đồng thất thoát, nợ nần trong lĩnh vực xây dựng cơ bản, có bao nhiêu phần trăm bị những đại gia ném vào cờ bạc?...”