![]() Một quán ở khu phố tây ba lô chào mừng năm mới. (Hình: Nguyễn Ðạt/NV) ![]() Một góc khu phố tây ba lô trên đường Ðề Thám. (Hình: Nguyễn Ðạt/NV) ![]() Tây ba lô chờ lên xe đi thăm các nơi. (Hình: Nguyễn Ðạt/NV) |
Nguyễn Ðạt/Người Việt
“Tây
ba lô”, chúng tôi gọi những khách du lịch Phương Tây (dĩ nhiên kể cả
người Mỹ), hành trang gọn nhẹ, chủ yếu là những chiếc ba lô đeo trên
lưng. Thường họ là những người làm nghề tự do, hoặc không bị ràng buộc
về nghề nghiệp, ưa thích du lịch đó đây, thăm thú tìm hiểu các nơi. Ði
được nơi này nơi kia càng nhiều càng tốt, do vậy cần tiết kiệm tiền bạc
tiêu dùng.
Từ
nhiều năm nay, Sài Gòn hình thành một khu vực phố “tây ba lô”: đường
Phạm Ngũ Lão - đường Ðỗ Quang Ðẩu - đường Bùi Viện, Ðề Thám (quận 1). Ở
những phố này, đầy đủ cho khách du lịch “đeo ba lô” ăn ở, sinh hoạt khi
dừng chân tại Sài Gòn, như khách sạn, nhà nghỉ, quán bar, nơi cho mướn
xe gắn máy...
Ðường
Phạm Ngũ Lão là con phố chính, phố dài rộng nhất, nhiều khách sạn tiện
nghi nhất ở khu phố tây ba lô. Khách sạn của ngành du lịch thành phố
(Saigontourist) có mặt ở đây, như Liberty Quê Hương 3-4, thuộc loại
khách sạn bậc trung. Những ông tây ba lô không đến nỗi cần tiết kiệm
lắm, thường ở những khách sạn này, và khách sạn Monte Rosa.
Những
khách sạn, nhà nghỉ khác ở đường Phạm Ngũ Lão nhỏ hơn, ít tiện nghi
hơn, như bất cứ khách sạn tầm tầm nào ở Sài Gòn và các tỉnh, thành
trong cả nước. Các quán bar ở khu phố tây ba lô cũng vậy, quán tầm tầm,
khung cảnh theo dạng những snack-bar của Sài Gòn thời chiến tranh trước
đây. Ðặc biệt, quán nhậu theo cung cách “hương đồng gió nội Việt Nam” ở
đường Nguyễn Thái Học (cả khung cảnh quán lẫn thực đơn các món ăn), hay
quán bar pha trộn Ðông-Tây (quán Allez Boo) ở đường Phạm Ngũ Lão, được
các ông (bà) tây ba lô chiếu cố tấp nập.
Nói
chung là tây ba lô, nhưng có nhiều khách (và đoàn khách) du lịch là
người Nhật Bản, người Hàn Quốc (chúng tôi ít gặp người Bắc Hàn). Và
người Châu Phi, với những chuyện gây lùm xùm dư luận, như một số người
Cameroon xưng là cầu thủ, sang Việt Nam tìm cách đầu quân cho những câu
lạc bộ bóng đá trong nước. Tìm chưa ra sân cỏ nào cho đôi chân “cầu thủ
ngoại” ở câu lạc bộ bóng đá này, câu lạc bộ bóng đá kia, hết hạn
“visa”, họ sang Campuchia, để rồi “tới Việt Nam” trở lại. Những khách
du lịch này không có cung cách giống những ông tây ba lô, thực chất là
những “người tìm việc phương xa”. Họ cư ngụ ở khu phố tây ba lô, vì
không có nơi nào khác ăn ở, sinh hoạt với giá “mềm” như ở đây. Những
chuyện gây lùm xùm dư luận, thường là một vài trường hợp trộm cắp, ở lỳ
quá hạn “visa”, trở đi trở lại Sài Gòn...
Duyên gặp gỡ
Cách
đây vài ngày, ngồi trên chuyến xe buýt chưa chạy, tôi nhìn xuống bến xe
buýt Bến Thành. Một ông tây ba lô trẻ trung, đẹp trai, tóc vàng óng,
rất giống tài tử Sean Flynn trước 30 Tháng Tư 1975 từng đến Sài Gòn với
tư cách nhà báo. Ông tây ba lô này đưa máy chụp ảnh ngắm chụp một chị
bán cháo huyết. Chồng chị ta ở đâu chạy tới, quơ tay ra dấu cho ông tây
ba lô, rằng đừng chụp ảnh. Có lẽ anh ta nghĩ rằng ông tây này đưa ảnh
lên báo, vợ anh ta sẽ bị “dọn dẹp” để thành phố văn minh sạch đẹp. Ông
tây ba lô cứ bấm máy. Người chồng chị bán cháo huyết húp vội miếng cháo
còn lại trong cái tô ăn dở dang, tới gần ông tây ba lô, phun bụm cháo
trong miệng, cháo bám khắp mặt cái ông dám chụp ảnh. Ông tây ba lô bình
thản vuốt sạch cháo trên mặt, và nhanh như chớp, ông tây ba lô tung
trái đấm vào mặt anh chàng côn đồ. Tôi nhìn thấy rõ anh ta gãy 2 cái
răng. Liền sau đó, anh ta chụp con dao chặt dừa của một chị bán dừa
trái gần đó. Ông tây ba lô nhanh mắt nhận định tình hình, vội chạy sang
phía bệnh viện Sài Gòn bên kia đường, anh chàng côn đồ bị những xe cộ
qua lại cản trở cuộc rượt đuổi.
Bữa
nay, đi trên đường Phạm Ngũ Lão, chợt nhận ra ông tây ba lô này ngồi
uống bia Sài Gòn ở một bàn trên vỉa hè, tôi cũng ngồi uống một chai
bia, với ý định chào hỏi ông tây đẹp trai và hào hùng như tài tử Sean
Flynn thuở trước. Ông tây ba lô này không phải là người Mỹ như Sean
Flynn, ông là người Na Uy, biết nói tiếng Pháp. Tôi nhắc chuyện ở bến
xe buýt, ông hỏi: “Tại sao cái ông ngụm bụm cháo đó lại không cho chụp
ảnh cảnh sinh hoạt của người Sài Gòn?” Tôi chỉ còn nước nói như thay
lời xin lỗi hành động của anh chàng côn đồ ngu xuẩn dốt nát, vì khốn
nỗi anh ta và tôi cùng là người Việt Nam.
Ông
tây ba lô người Na Uy ở chung với một khách du lịch người Hàn Quốc, hai
người gặp nhau lần đầu ở chỗ tiếp tân của khách sạn Monte Rosa, thỏa
thuận ở chung để chia hai tiền phòng cho đỡ hao tốn tiền bạc. Ông tây
ba lô người Na Uy có rất nhiều thắc mắc về khu phố tập trung khách du
lịch này: Sao những xe rác lôi thôi gớm ghiếc lại cứ đổ dồn một khoảng
đường con phố lớn ở ngay quận trung tâm thành phố?
Tại
sao không có người ngồi thanh thản, toàn những ai như kẻ chán đời, nằm
như chờ chết trong những nhà nghỉ mát, nằm dài người hết cả chiếc ghế
đá công viên? Tại sao có những tòa nhà to lớn xây dựng dở dang rồi bỏ
đó cho bụi mốc bám đầy, giữa thành phố đất chật người đông?...
Tôi
chỉ cho ông khách du lịch thấy những khẩu hiệu đầy quanh, và nói: sẽ,
sẽ, sẽ: Thành phố văn minh hiện đại - Thành phố sạch và xanh... Dù sao
tôi cũng không thể nói ra, rằng các ông tây ba lô chẳng mang được nhiều
ngoại tệ làm giàu cho đất nước chúng tôi, thua xa các nhà đầu tư kinh
doanh người nước ngoài, những “Việt kiều yêu nước”, nên khu phố này nó
là như vậy, cứ như vậy cũng chẳng sao.
NGUYỄN ÐẠT/NV