Sau đây là Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ về trường hợp người tù lương tâm Nguyễn Khắc Toàn được thả.
Nhà dân chủ đối kháng Nguyễn Khắc Toàn được thả về nhà
Ông
Nguyễn Khắc Toàn vừa rời trại tù về gặp lại bà Mẹ già thân yêu sau hơn
bốn năm bị bắt giữ trái phép và giam nhốt bất công, vô nhân đạo. Vui
mừng trước tin này, Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ tiếp tục lưu
ý công luận quốc tế rằng chế độ Việt cộng vẫn chưa trả tự do cho tất cả
những nhà tranh đấu cho Nhân Quyền còn bị phạt tù như các ông Phạm Hồng
Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Vũ Đình Thụy, v.v. Chưa kể nhiều người khác bị
quản thúc tại gia hay nơi thờ phượng tôn giáo. Giam cầm, ngược đãi,
sách nhiễu các nhà dân chủ đối kháng, Việt cộng vi phạm nghiêm trọng
Quyền Tự do phát biểu được bảo đảm bởi Công Ước Quốc Tế về các Quyền
Dân Sự và Chính Trị. Tưởng cũng nên nhắc lại rằng, đầu tháng 11 năm
2004, ông Nguyễn Khắc Toàn đã được Trung tâm Văn Bút Hung Gia Lợi công
nhận là hội viên danh dự nhân dịp Văn Bút Quốc Tế cữ hành Ngày Vận Động
Toàn Cầu Bênh Vực các nhà Văn bị Giam Cầm trên thế giới. Sau đó, tại
Đại Hội Thế Giới Văn Bút Quốc Tế ở Bled, nước Slovénie (6-2005), nhà
thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt, hội viên Văn Bút Thụy Sĩ Pháp Thoại, đã trao
cho Văn hữu Janos Benyhe, Tổng thư ký Trung tâm Văn Bút Hung Gia Lợi
bản dịch Pháp ngữ* cùng với nguyên bản bức thư của tù nhân Nguyễn Khắc
Toàn viết gởi Mẹ hồi đầu tháng ba. Bức thư đã được Trung tâm Văn Bút
bạn chuyển đến bộ Ngoại Giao Hung Gia Lợi với yêu cầu can thiệp cho ông
Nguyễn Khắc Toàn.
Sau đây là Sơ lược về tiểu sử, thân thế, quá trình hoạt động và án tù của nhà báo Nguyễn Khắc Toàn
Sinh
năm 1955 tại Hà nội, giải ngũ sau năm 1976 với cấp bực trung úy bộ đội
cộng sản Bắc Việt, ông Nguyễn Khắc Toàn tốt nghiệp cử nhân sư phạm toán
học. Ông trở thành nhà báo kiêm nhà viết tiểu luận và dùng bút hiệu
Trần Minh Tâm và Đặng Kim Giang. Ông bị bắt ngày 8 tháng giêng năm 2002
vì tham gia phong trào vận động thiết lập một nhà nước pháp trị, tôn
trọng tự do dân chủ và bảo đảm công bằng xã hội. Ông chỉ có ngòi bút và
lý tưởng trong sáng, và tình thương của một người Mẹ tuyệt diệu, đối
diện với guồng máy trấn áp tàn bạo và quỷ quyệt nhứt lịch sử Việt Nam
hiện đại. Trong những tài liệu, bài viết thuộc loại "quốc cấm" của ông
có những bản tin tường thuật các cuộc biểu tình của nông dân và cựu
chiến binh cộng sản nghèo khổ kéo về Hà nội từ nhiều tỉnh quê trên mọi
miền đất nước bất hạnh. Giàu lòng thương người cô thế, ông không thể im
lặng trước cảnh người dân không biết sợ nữa khi xuống đường tố cáo và
phản đối cán bộ cộng sản tham nhũng, áp bức, bốc lột, cướp nhà chiếm
đất, khinh miệt nhân phẩm, chà đạp nhân quyền, chẳng những không kém mà
còn hơn cả thời thực dân cai trị. Ông dứt khoát chọn lựa chỗ đứng của
người trí thức chân chính, chấp nhận rủi ro bị nhốt tù còn hơn cúi đầu
làm thân nô dịch, sau khi bị lừa dối bắt đi vào một cuộc chiến phi
nghĩa và tàn khốc. Ngày 20 tháng 12 năm 2002, ông bị buộc tội "gián
điệp" và bị kết án 12 năm tù kèm theo 3 năm quản chế. Phiên tòa xử kín.
Người duy nhứt được phép tham dự là thân mẫu của bị cáo nhưng không thể
đến vì đau yếu. Hai luật sư Trần Lâm và Đàm Minh Hiếu, mỗi người có 50
tuổi đảng, đã biện hộ cho ông Nguyễn Khắc Toàn. Các luật sư khẳng định
rằng nhà dân chủ đối kháng không thể bị buộc tội "gián điệp", chiếu
theo điều luật của CHXHCHVN. Ngày 22 tháng 4 năm 2002, tòa phúc thẩm
giữ nguyên bản án sơ thẩm. Ngay sau khi bị bắt giữ, ông Nguyễn Khắc
Toàn bị biệt giam tại nhà lao B14, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông. Tháng
9 năm ấy, thân phụ ông qua đời, ông không được về thọ tang. Bà Trần Thị
Quyết, người mẹ thương yêu vô vàn của ông năm nay 82 tuổi, hiện cư ngụ
tại nhà số 21 ngõ Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Sau khi vụ án phi
pháp kết thúc, ông bị đưa về giam tại trại lao công cưỡng bách Ba Sao,
tỉnh Hà Nam. Cảnh sống lao lung vô nhân đạo khiến cho sức khoẻ của ông
thêm suy yếu nhưng ông nhứt quyết không ký tên nhận tội để đơn kháng
cáo được cứu xét "thuận lợi". Thái độ của ông - kẻ sĩ bất khuất trước
bạo quyền - được sự ủng hộ đồng tình của bà mẹ ông và ông Nguyễn Xuân
Phúc, em trai ông. Một mực kêu oan cho con, bà Trần Thị Quyết đã nói
câu "trước sau như một" khi nhận xét về lập trường của con bà. Sau đó,
tòa án nhân dân Hà Nội đã bác đơn kháng cáo của nhà dân chủ đối kháng.
Ông Nguyễn Khắc Toàn thà tiếp tục bị đày đọa trong trại tù tập trung
Goulag Việt Nam hơn là bán rẻ linh hồn và phẩm giá con người cho một
chế độ lạm dụng chính nghĩa dân tộc, nổi tiếng độc tài và tham nhũng,
để đổi lấy một thứ tự do giả hiệu và tồi tệ mà thế giới văn minh tiến
bộ không ngừng lên án.
Lá thư gởi Mẹ và gia đình của nhà tranh đấu Nhân Quyền Nguyễn Khắc Toàn
Lá
thư này ông Nguyễn Khắc Toàn viết tay từ trại tù giam Nam Hà, gởi một
bạn tù khác (được thả vào dịp 30/4/2005) giấu mang ra khỏi trại giam
đem về trao cho bà Trần Thị Quyết, thân mẫu của ông. (Bản đánh máy lại
từ bản viết tay) .
Buồng giam số 1.
Trại tù giam Nam Hà những ngày đầu tháng 3 năm 2005
Mẹ kính yêu! Các chị em thương mến!
Con
viết mấy dòng thư này về thăm mẹ và toàn gia quyến, vì đã rất lâu đến
gần cả năm nay con không được quyền viết thư về gia đình. Mặc dù đó là
quyền đương nhiên và hợp pháp của những tù nhân bình thường nhất.
Mẹ
ạ! Thắm thoát thế là đã hơn 3 năm trời con phải xa gia đình để vào tù,
kể từ chiều tối ngày 8 tháng giêng năm 2002. Cũng như mọi người đã rõ
qua thông tin bên ngoài, qua 2 vụ gọi là ''xét xử theo luật pháp'' và
qua tất cả những lần gia đình đến trại tù thăm gặp con. Thì thực chất
đây là một trong những chuỗi vụ án Chính trị mà Đảng và Nhà nước Việt
Nam XHCN trấn áp những người đối lập chính kiến tranh đấu vì Dân chủ Tự
do, vì đòi hỏi Nhà nước thực thi các quyền con người được thừa nhận
trong Hiến pháp và Công ước Quốc tế về Nhân quyền, mà Nhà nước VNXHCN
là một thành viên đã tham gia ký cam kết đảm bảo trước Liên Hiệp Quốc
và cộng đồng thế giới cho công dân đất nước mình. Hàng loạt vụ đàn áp
bằng tòa án của Đảng và Nhà nước đối với những công dân VN là trí thức,
cựu chiến binh, cựu quan chức cấp cao của Nhà nước, những người đã một
thời đem mồ hôi xương máu và cả mạng sống của mình để góp phần xây nên
chế độ và nhà nước hiện nay.
Đấy quả là 1 bi kịch nhỏ trong
tấn bi kịch lớn của dân tộc phải chịu đựng. Cũng chính vì một phần
trong lẽ đó, dư luận trong và ngoài nước đã dấy lên làn sóng phản kháng
lên án rất mạnh mà từ châu Âu, châu Úc đến Bắc Mỹ. Dư luận và lương tri
nhân loại đã không khoanh tay ngồi yên để cái ác, bất công, bạo lực
hoành hành. Tất cả đã phối hợp nhịp nhàng, quyết liệt và toàn diện tạo
áp lực lên Đảng và Nhà nước Việt Nam để đòi thả những người tranh đấu
vì nghĩa lớn, vì Tự do Dân chủ ! Do đó phía nhà nước Việt nam đã phải
nương nhẹ với những người phản kháng như trường hợp cựu Đại tá Phạm Quế
Dương, cựu chiến binh Trần Dũng Tiến, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế … Và trong
thời gian qua một số người khác cũng đã được thả khỏi nhà tù như Linh
mục Nguyễn Văn Lý, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Lê Chí Quang, giáo sư Nguyễn
Đình Huy. Tuy nhiên dư luận thế giới, đặc biệt Mỹ và châu Âu và cả
trong nước vẫn tiếp tục đòi thả khỏi nhà tù những người phản kháng còn
lại như Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn và cả con trai của Mẹ là cựu
chiến binh Nguyễn Khắc Toàn nữa.
Dư luận quốc tế quan tâm đặc
biệt đến số phận các nhân vật còn lại trong các nhà tù XHCN ở Việt Nam
trong các dịp đặc xá 30.4 và 2.9 của năm 2005. Việc đó ra sao: tạm thời
tha họ khỏi nhà tù để đem về tiếp tục quản chế tại gia ở các địa phương
nơi họ sinh sống trước kia hay tiếp tục thi hành những bản án phi pháp,
ngang ngược trắng trợn đến cùng nhằm hủy diệt cuộc đời họ trong lao tù?
Đó là bí ẩn nằm trong tay đảng CS và Nhà nước VNXHCN hiện nay. Và đó
cũng là minh chứng hùng hồn là lợi ích của Nhà nước được đặt lên trên
hết, trước hết hay quyền lực thống trị mới thực là tối thượng? mới thực
là ưu tiên hàng đầu? ưu tiên số một?
Thưa mẹ kính yêu!
Sau
hơn 1 năm liên tục tiếp xúc và làm việc với các sĩ quan, cán bộ của
trại giam này và đặc biệt là của Bộ Công an từ Hà nội xuống, con đã
hiểu ra rằng hoàn toàn phía Việt Nam không có thực tâm thiện chí muốn
cởi mở với những tù nhân chính trị chống chế độ. Mà trái lại họ chỉ cởi
mở khi bị áp lực bên ngoài thúc ép mà thôi ; càng áp lực mạnh càng tốt
cho tù nhân trong này. Người phản kháng bất đồng trong nước càng có uy
tín quốc tế và trong nước càng được chính Nhà nước "bảo vệ" và không
dám đụng vào. Dù cho họ có sự lên tiếng và những hoạt động tranh đấu
mạnh mẽ hơn bội phần những người còn đang bị cầm tù. Các trường hợp các
cụ Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn… là ví dụ điển
hình. Các trường hợp trí thức khác như tiến sĩ viện sĩ Nguyễn Thanh
Giang, TS Hà Sĩ Phu, Lữ Phương, nhà văn Hoàng Tiến, nhà thơ Bùi Minh
Quốc, nữ văn sĩ Dương Thu Hương, ông Lê Hồng Hà … cũng là những ví dụ
rõ ràng.
Do đó con nghĩ rằng, việc con sớm trở về đoàn tụ tạm
thời với gia đình góp phần báo hiếu Mẹ Cha, lập gia đình sống bình
thường như hàng triệu công dân VN khác là do áp lực bên ngoài chứ không
phải do bản thân con ở trong nhà tù lạnh lẽo này Mẹ ạ ! Bởi vậy vai trò
của gia đình và nhất là Mẹ, các chị, các em rất quan trọng. Phải mở
rộng cửa đón các chính khách quốc tế, các nhà báo nước ngoài, trả lời
phỏng vấn các đài phát thanh quốc tế, đặc biệt gửi đơn từ liên tục đến
các cơ quan có thẩm quyền theo luật định. Không 1 cơ quan quyền lực nào
dám trả thù Mẹ, gia đình ta cả. Vì đó là những việc pháp luật không
cấm. Không vi phạm gì pháp luật cả. Con chỉ trông mong vào điều đó
thôi. Sẽ rất có hiệu quả to lớn mạnh mẽ. Bởi thế CA Việt Nam ra sức
ngăn chặn và đe dọa liên tục. Mẹ nên học tập gia đình Lê Chí Quang mà
làm đến mức phải cắt nhiều lần điện thoại nhà nó đấy!
Cuối cùng con kính chúc Mẹ luôn mạnh khỏe sống lâu, cả nhà hạnh phúc, may mắn, an khang.
Con của Mẹ
Nguyễn Khắc Toàn
Tù nhân, cựu chiến binh Nguyễn Khắc Toàn