Ba Mươi Tháng Tư Thắp
Nến
Viet Bao - Phan Nhật Tân
Ngọn nến này con thắp cho cha
Ba mươi năm xiêu lạc quê nhà
Nói gì chốn mộ phần cha nghỉ
Đành gởi theo nắng xế trăng tà
Ngọn nến này tôi thắp cho anh
Ba mươi năm trôi dạt không đành
Ngọn cờ vàng quấn mình tuẫn tiết
Phút lâm chung phách lặng hồn kinh
Ngọn nến này tôi thắp cho em
Ba mươi năm sóng biển ru mềm
Ddời xuân sắc chìm trong lòng nước
Mộng thanh bình gửi những cánh chim
Ngọn nến này tôi thắp cho ai
Ba mươi năm thăm thẳm đường dài
Dõi bóng cờ đêm âm thầm bước
Đường quê hương trĩu nặng hai vai
Ngọn nến này con thắp cho me
Ba mươi năm gió thoảng sau hè
Từng đàn con đi đi không trở lại
Mắt me buồn lấp lống sương che
Ngọn nến này tôi thắp cho tôi
Ba mươi năm một kiếp con người
Chân phiêu bạt con đường thiên lý
Hồn bâng khuâng những áng mây trời
Ngọn nến này tôi thắp hôm nay
Ba mươi năm giấc mộng không dài
Ai còn mộng, ai đang hồi tỉnh
Ba mươi năm nến lệ chưa vơị
pnt
30/4/05
Viet Bao - Lâm Hảo Dũng
Mấy năm làm lính trên rừng
Từng trông gái Thượng trần truồng tắm khe
Khi buồn đẳn ngọn măng le
Dăm ba đứa uống chung ghè rượu chơi
Có hôm thơ thẩn trên đồi
Một tay khảo cổ đất người Tây nguyên
Như là vật lý không chuyên
Lấy cây vẽ lại làm thuyền không gian
Nhặt từng viên đạn đồng đen
Kiểm tra lần cuối tính ròng thấp cao
Bỗng dưng nhớ chuyện vườn đào
Khi con chim chết tiếng gào bi thương
Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợ Khói Bên Nhà)
Viet Bao - Lâm Hảo Dũng
Theo những dòng kinh dừa nước mọc
Quê em nhà lá mái xiêu xiêu
Cỏ mọc bùn trơ từng gốc mắm
Chiều mưa tu hú mõi mòn kêu
Hoa bần năm ngối trôi theo nước
Ta lại rời xa đất ấy rồi
Chỉ biết rừng sâu con vượn hú
Mà hồn đi lạc ở Đầm Dơi
Thèm bát canh rau em nấu hộ
Đời ta mơ vẽ chuyện thanh bình
Khi đến Gò Quao sầu Thát Lát
Đâu ngày đếm vắt miệt U Minh?
Con cá kèo ơi con cá bống
Quê hương hiền dịu rất không ngờ
Mười năm bỏ mất tay cầm súng
Trời giết buồn ta đã đủ chưa?
Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợ Khói Bên Nhà)
Viet Bao - Lâm Hảo Dũng
Đêm qua không ngủ ta ngồi hát
Bên cốc men nồng chếnh chống say
Đêm qua có một vì sao lạc
Buồn thấu trời xanh đụng đến mây
Bỗng nhớ ngày xưa ở Dakto
Núi rừng thăm thẳm bóng trăng đưa
Ta gởi bắc quân ngàn trái phá
Dakseang chào đón Hạ Lào chưa?
Lũ giặc cuồng vây căn cứ Năm
Nhảy dù làm rạng tiếng danh thơm
Máu thù chảy ngập bao con suối
Cuốn mộng xâm lăng tận giữa dòng
Sương khói tây nguyên dù đã mất
Trong hồn ta vẫn thở khôn nguôi
Pleiku em có sầu thôi nhé!
Hãy đợi ta về đốt lửa vui
Thương bóng cao su trại Lệ Minh
Những đêm chờ sáng đợi di quân
Kampuchea với Tonlésap
Sao lũ ma rừng mất biệt tăm?
Có một dòng sông phải Dakbla
Nước trôi chiều ngược cát vàng pha
Nghe cô gái Thượng mơ màng hát
Bên tiếng đàn T’rưng xa vắng xa
Thèm tách cà phê phin Darlac
Sáng đồi trông dáng đẹp Fulro
Lòng mong đánh đuổi quân phương Bắc
Để cái buôn làng có tự do
Ta biết riêng ta hận chiến trường
Bình Khê ngày giỗ nhớ Quang Trung
Cho ta viết lại trang bi sử
Đã rớt bên lề cuộc bán buôn
Đêm qua không ngủ ta cầm súng
Muốn bắn vang trời Đông đến Tây
Muốn thấy cờ bay trên cổ tháp
Muốn ai còn ngủ dậy đi ngay
Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợ Khói Bên Nhà)