Viet Bao - Thái Tú Hạp - 18-10-2005
Hơn hai mươi năm miệt mài cuốn hút vào
cuộc sống đầy nhiễu nhương nơi đất khách. Đôi khi tôi có cảm tưởng, tình cảm đã
đến lúc rã rời mòn mỏi đóng băng. Cảm giác xúc động không còn bén nhạy, đang dần
biến dạng cằn khô như sa mạc. Những viên sỏi đang nằm yên dưới đáy hồ tiềm thức.
Bỗng chợt cơn mưa kéo về rơi triền miên trên mái ngói. Nhiều đêm thức giấc, châm
trà uống một mình giữa đêm khuya, để cho nhớ nhung bắt đầu dằn vặt:
Đêm
mưa làm nhớ không gian
Lòng run thêm lạnh, nỗi hàn bao la...
Tai ương
nước giọt mái nhà
Nghe trời nằng nặng, nghe ta buồn buồn
Nghe đi rời rạc
trong hồn
Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi...
Rơi rơi... dìu dịu rơi rơi
Trăm muôn giọt nhẹ nói lời vu vơ..
Tương tư hướng lạc, phương mờ
Trở
nghiêng gối mộng, hững hờ nằm nghe
Gió về, lòng rộng không che
Hơi may
hiu hắt bốn bề tâm tư...
(Buồn Đêm Mưa - Huy Cận)
Lời thơ đã lâu lắm
rồi, nhưng vẫn còn âm vang trong lòng tôi. Cái hơi may hiu hắt ở nội thành Huế
vào những buổi chiều cuối thu. Cái hơi may ở trong cái thành phố Hội An cổ kính
khi gió thu về thổi những cơn mưa nghiêng như tấm lưới chắn ngang trời mờ ảo.
Lời thơ như có ma lực ghê gớm kéo lòng tôi chùng xuống với bao nỗi nhớ nhung. Âm
vang của những buổi chiều "Em đến thăm Anh... Có hay lúc em về, gót chân bước
reo âm thầm, trên đường ngoài mưa, (mưa như mưa trong lòng anh). Lòng bồi hồi
nhìn theo chân em chìm trong ngàn xanh. Ta ước mơ một chiều thêu nắng. Em đến
chơi quên niềm cay đắng và quên đường về... " (Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa của
Tô Vũ), nhưng phải là tiếng hát ngọt ngào của Anh Ngọc mới thêm lượng thu hút
ngất ngây. Chính nội dung của sự hồi tưởng là thời khắc một thời đầy ắp những
vọng động mơ màng, của lắng sâu kỷ niệm. Có những nhà nghệ sĩ tài hoa sáng tác
cả ngàn bài thơ, cả trăm bản nhạc, nhưng chỉ còn lại trong lòng người nghe và
yêu thích dăm câu để đời. Như trường hợp của thi tài Tự Đức với hai câu thật
tuyệt, vượt thời gian:
...Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại
để dành hơi...
Hay Thôi Hộ với hai câu cuối của bài thơ Hoàng Hạc
Lâu:
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng thử nhân
sầu...
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng
ai?
(Tản Đà dịch)
Hoặc của Thiền Sư Mãn Giác:
Mạc vị xuân tàn hoa lạc
tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai...
(Có bệnh. Dặn dò tăng chúng)
Và không ai yêu thơ, có thể quên tài danh thi sĩ Hồ Dzếnh với những ý
tưởng ngộ nghĩnh mâu thuẫn nội tâm nhưng hiện thực tâm lý sâu sắc phân tích ý
nghĩa trung thực của tình yêu thơ mộng:
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thơ viết đừng xong... Thuyền trôi chớ
đỗ...
Cho nghìn sau... lơ lững với nghìn xưa...
Những câu thơ đầy ấn
tượng một thời vẫn còn là những âm hưởng tuyệt vời ẩn sâu trong tiềm thức chúng
ta. Chỉ chờ một chút nắng vàng hiu hắt bên kia sườn núi. Chỉ chờ một cơn gió
thoảng lay động vài cánh hoa đào rơi. Chỉ chờ những giọt mưa rả rích từng cơn
trên mái ngói giữa đêm khuya quạnh vắng là y như cơn bão nhớ nhung thổi về vực
lên tất cả những núi đồi chập chùng ký ức... Cơn địa chấn mỗi lúc mỗi dâng cao
những rung cảm dạt dào. Có phải đó là tất cả những âm thanh của những vùng trời
yêu dấu trên quê hương ngày xưa.
Bởi vì nó đã gắn bó với máu huyết, cho
dù hiện hữu đã nghìn dặm xa. Kỷ niệm phải chăng là thời gian thăm thẳm, không
gian mịt mờ phôi pha. Có mà không. Không mà có trong từng sát na trùng trùng
duyên khởi. "Đêm Đông" của Nguyễn Văn Thương phải là tiếng hát Bạch Yến. "Đêm
Tàn Bến Ngự" phải là tiếng hát của Hà Thanh. "Như Cánh Vạc Bay" phải là tiếng
hát của Khánh Ly. "Tình Ca" của Phạm Duy phải là tiếng hát Thái Thanh... và
"Đường Xưa Lối Cũ" của Hoàng Thi Thơ phải là tiếng hát Như Quỳnh. Mỗi giọng ca
của mỗi ca sĩ hầu như đã gắn liền ở mỗi bài hát đôi khi người nghe chỉ còn nhớ
đến ca sĩ mà không còn nhớ đến tên người nhạc sĩ đã hình thành nên ca khúc giá
trị đó.
Cơn mưa vẫn chưa dứt. Tôi nhớ về chuyến thăm lén lút với Mẹ tôi ở
dưới mái hiên Chùa Long Tuyền, mưa phủ đầy trời. Tôi cầm lấy đôi tay gầy guộc
của Mẹ tôi, cố giữ đừng khóc, nhưng nước mắt đã trào ra... tôi thương Mẹ tôi
quá... lần gặp gỡ cuối cùng xem như vĩnh biệt, vì chỉ còn hai ngày nữa tôi phải
vượt biển xa rời nơi chốn thân thương... Tôi phải ra đi cho dù không biết sống
chết ra sao nơi trùng dương đầy gian nguy hãi hùng đó...Hơn hai mươi năm rồi.
Cha Mẹ tôi đã lần lượt nằm xuống nơi quê nghèo thảm đạm. Bao nhiêu mùa mưa bão
đã đến và đã gợi sầu trong lòng tôi nơi viễn xứ. Nếu bảo những cơn mưa là những
lần tắm gội cho đất đai bớt đi những ô uế bẩn dơ cuốn trôi ra biển. Để cho không
khí trong lành, nụ mầm vươn lên trên những điệp trùng ngàn cây khô sau mùa đông
lạnh giá. Tôi cứ tưởng sau những cơn mưa, tâm hồn con người cũng được rửa sạch
hơn để tiếp thu những thiện nghiệp nẩy mầm, nhưng rồi đời sống vẫn tiếp diễn,
hận thù vẫn dai dẳng không còn chỗ cho những đám mây trắng bàng bạc, cho lòng
yêu nhau nao nức những kỷ niệm êm đềm của một thuở nào thanh bình nơi cố hương
yêu dấu... những cơn mưa cần thiết cho những người lữ hành trong sa mạc khô cằn
thiếu vắng tình thương.
Tiếng mưa rơi từ nghìn xưa và bây giờ vẫn thế.
Vực lên từ tiềm thức những nhớ nhung kỳ diệu:
cơn mưa nhớ nhà
cơn mưa
chợt thức hồn ta dậy
đôi nhánh tay gầy phố lạnh xưa
con nước mùa đông sầu
thảm đó
phủ kín đời em trong tiếng mưa
cơn mưa có phải là hơi
thở
thổi mấy tầng mây gió cuốn theo
cho ta thấy lại dòng sông
trăng
thấy lại đời trôi giạt mấy bờ
có phải chiều nay ray rứt
nhớ
gió thổi vừng trăng trong mắt em
cơn lụt như chiều ta tiễn biệt
chỉ
một lần thôi, đá lệ mềm
lâu quá thơ ta như ruộng khô
cơn mưa chợt thức
hồn ta dây
những hạt mầm xanh bỗng nở hoa
trong tim ẩn mật bao ngày
tháng
phố cũ trời ơi! đôi mái nhớ
rêu phong quạnh vắng bước chân
về
tiếng chuông thầm lặng, sầu nghiêng xuống
cành lá điều hiu với xương
khô
sông nước theo mùa sông lũ lụt
quê nghèo xơ xác tiếng đau
thương
trăm năm cánh én bay đi mất
bỏ lại tình em như khói sương
ta
về theo với cơn mưa lũ
con đường nở trăng hoa ngâu thương
có phải mẹ nhìn
ta thuở bé
có phải em nhìn ta vấn vương
tiếng mưa xé nát hồn viễn
khách
em hát giùm ta khúc nhạc sầu
cho ta khua hết trong tiềm thức
hàng
vạn chiều mưa phủ đớn đau
mưa ở quê nhà mưa núi thăm
mưa rừng sâu
nghiệt ngã tai ương
mưa hải đảo kiếp đời lưu lạc
mưa nhạc nhòa biệt tích
cố hương!
đêm chìm khuất lời kinh cầu nguyện
thắp cho nhau chút nắng
đầu non
mưa lấp lánh hoa vàng luống cải
xuân lại về một dạ sắt son
THÁI
TÚ HẠP
(Mùa Mưa Trên Thành Phố Rosemead)