Tổ Quốc Việt Nam Ơi

Quê hương ta hình cong như chữ S
Thật Siêu quần, Super quá, Viêt Nam ơi
Như con Rồng đang vươn mình trổi dậy
Nhìn biển Đông rực sáng ánh mặt trời

Vua Hùng Vương đã dày công dựng nước
Năm ngàn năm máu thắm đất hùng anh
Một tấc đất cũng không nhường phương Bắc
Nên quê hương mãi bền vững, trưởng thành

Mặt trời lặn, có Trường Sơn che chở
Cảnh hoàng hôn đầy sơn thủy hữu tình
Hoàng Sa vẫn còn ghi trong chiến sữ
Đông Hải anh hùng vị quốc hy sinh

Xin ghi nhớ dân Việt cùng huyết thống
Trăm đứa con của cha mẹ Lạc Hồng
Cùng vui sướng, chia sẻ khi đau đớn
Tấm nhiễu điều luôn phủ lấy giá gương

Ngô Quyền mất, Bạch Đăng Giang còn mãi
Đưa giang san lên tột đỉnh quang vinh
Nam Quôc Sơn Hà bài thơ tuy nhỏ
Chiến công to tô thắm rực quê mình

Giặc Mông Cổ chiếm châu Âu, châu Á
Đến quê ta đều thất bại ba lần
Trấn Hưng Đạo lấp sông bằng xác giặc
Quyết một lòng thề giữ vững giang san

Giặc Thái Lan vào Rạch Gầm hăm hỡ
Bị Quang Trung tiệu diệt chẳng còn manh
Sầm Nghi Đống kiêu binh đành treo cổ
Ngọc Hồi, Đống Đa khiếp đảm quân Thanh

Một ngàn năm thoát giặc Tàu đô hộ
Một trăm giải phóng khỏi giặc Tây
Hội chứng Việt Nam còn trong sách Mỹ
Bọn Tây Man hết xâm lấn xứ nầy

Ba triệu mãnh long đua trên bốn bể
Tám mươi triệu rồng trên đất quê hương
Sức sống mạnh bừng lên hoa thế hệ
Việt Nam từ nay rực rỡ phi thường

Hãy tích cực, lạc quan va tin tưởng
Mây sẽ tan, đêm tối cũng sẽ tàn
Dân tộc thông mình, cần cù, bền chí
Mạnh tiến lên đài tuyệt đỉnh vinh quang

Mỗi chúng ta đều làm nên lịch sử
Quyết chí làm giàu, cường tráng, khôn ngoan
Cùng học hỏi từ năm châu bốn bể
Đem về xây cho tổ quốc huy hoàng

Trăm sáu sáu triệu bàn tay góp sức
Tô thắm quê hương đẹp đẻ, phồn vinh
Quyết tiến lên không bao giờ dừng bươc
Việt Nam tự do, hạnh phúc, thanh bình

Tân Văn (Canada)

 

Thương về Ðà Nẵng Thương về Ðà Nẵng

Thương về Ðà Nẵng

 

Ðứng bên ni Thái Bình Dương
Ai về Ðà Nẵng chung đuờng với tôi
Xa quê thương nhớ bồi hồi
Nhìn về phuong ấy dứng ngồi không an
Son Trà nghe tiếng thở than
Tiên Sa thông réo, gió ngàn vi vu
Mỹ Khê vang bóng một thời
Ngu Hành Sơn vẫn còn mời khách xa
Kim Sơn sừng sững kiêu sa
Mộc Sơn vẫn gọi mời ta trở về
Thuỷ Sơn hùng vi cao nghêu
Hỏa Sơn hai ngọn dứng dều song sinh
Thổ Sơn trông thật là xinh
Bao nhiêu hang dộng, là tình bấy nhiêu
Noi tôi cùng với nguời yêu
Ðã từng dến viếng những chiều nam xua
Thiên Long, Vân Nguyệt nhớ hoài
Hoa Nghiêm thạch dộng, Lăng Hư tuyệt vời
Huyền Không Ðộng dón bao nguời
Tàng Chơn tôi dã khắc lời tram nam
Tam Thai, Linh Ứng, Từ Tâm
Là Tam Bảo tự tiếng tam lẫy lừng

Ai về tắm biển Thanh Bình ?
Thanh Khê hải sản, gái xinh mặn nồng
Ðua em lên dỉnh Hải Vân
Truờng Sơn yêu Thái Bình Dương noi này
Ai về Liên Chiểu, Chân Mây,
Phuớc Tuờng, Hòa Khánh những ngày nhớ nhung
Quê huong xa cách nghìn trùng
Nhung tim tôi vẫn sống cùng quê huong
Ai xa Ðà Nẵng không thuong ?
Ngàn nam tôi vẫn còn vương vấn tình.

Tân Văn
ngovantan@yahoo.com


9. Sài Gòn kỷ niệm

Sài Gòn hôm nay có vui không em ?
Con duờng năm xua anh vẫn đi tìm
Cho dẫu thời gian mờ phai kỹ niệm
Thành phố thân yêu còn mãi trong tim
Sài Gòn hôm nay có mưa không em?
Nhớ những giọt mua trên lá cây mềm
Róc rách mái tôn từng dêm hoang vắng
Mưa rơi bên này làm thương nhớ thêm
Sài Gòn hôm nay có nắng không em ?
Nhớ ánh bình minh, nhớ cả nổi niềm
Nhớ thuở học trò lê chân khắp phố
Kỹ niệm ngày xưa giờ biết dâu tìm?
Uớc gì Sài Gòn có anh và em
Hai đứa cùng di, chung một nổi niềm
Sống lại những ngày ngây thơ mơ mộng
Ta đưa nhau vào hạnh phúc thần tiên

Tân Văn
ngovantan@yahoo.com


Gởi cô gái Huế

Hởi cô gái Huế của tôi ơi !
Cô đã làm tôi mơ mộng rồi
Từ dộ biết cô tôi thao thức
Ðêm ngày chỉ nhớ đến cô thôi !

Chiêc nón bài tho rất gợi tình
Tóc thề duyên dáng, má xinh xinh
Ðôi mắt hồ thu thơ mộng quá
Hồn tôi tràn ngập nắng bình minh

Hởi cô gái Huế của tôi ơi !
Cô làm việc chi, mấy tuổi rồi ?
Uớc gì tôi đuợc nghe cô hát
Tôi hò phụ hoạ giúp cô vui

Tôi cũng biết hò diệu Nam Giao
Hát tình ca Huế của thuở nào
Thích câu Mái Ðẩy, giòng giao cảm
Yêu nguời xứ Huê dáng thanh tao

Nếu cô ra ngắm giòng Hương Giang
Sẽ thấy tình tôi rất chứa chan
Vuợt Thái Bình Duong về bên ấy
Thành dòng nuớc chảy, tiếng thở than

Hoặc nếu cô ra ngắm Truờng Tiền
Sáu vài muời hai nhịp cầu duyên
Là cầu nối nhịp bao trai gái
Trong đó có tôi với bạn hiền

Nếu cô lên tận dỉnh Ngự Bình
Chứng kiến giùm tôi một mối tình
Chàng trai xứ Quảng từ châu Mỹ
Gởi về cô gái Huê rất xinh

Tôi muốn lấy tho kết thành thuyền
Ði về xứ Huế dể trao duyên
Cùng nguời con gái xinh nhu ngọc
Hạnh phúc nhu là chuyện thần tiên

Khi nào tôi mới gặp duợc cô ?
Chuyện ái ân dợi dến khi nao ?
Cô oi xa quá làm sao với ?
Tình tôi dành gởi dến trang sao

Tân Văn
ngovantan@yahoo.com


 

Thăm Phan Thiết


Anh đến thăm quê hương em Phan Thiết
Một ngày Xuân nắng đẹp thật êm đềm
Vì yêu em với chân tình tha thiết
Nên bây giờ yêu luôn cả quê em

Nắng hồng chiếu trên biển xanh bát ngát
Bãi cát vàng đàn trẻ nhỏ tung tăng
Anh thầm nhủ đây thiên đuờng hạnh phúc
Nên giai nhân Phan Thiết đẹp tuyệt trần

Đảo Phú Quý có bao loài chim quý
Hót líu lo như em nói yêu anh
Nước mắm ngon hỏi ai mà không nghiện ?
Anh yêu em, và nghiện gấp ngàn lần

Sông Mương Mán lững lờ trôi lênh láng
Như tình yêu anh dâng hiến cho em
Rừng Mai Lâm hoa vẫn còn rực rỡ
Hoa trong lòng cũng nở, cũng yêu thêm

Đây Cồn Cỏ, kia Cà Ty thơ mộng
Nhìn xa xa Mũi Né cát tựa vàng
Đá Ông Địa khiến Trường Sơn dừng bước
Em cũng làm giữ lại bước chân anh

Quê hương em nhiều sơn hào hải vị
Từ ốc hương, sò điệp đến san hô
Ốc xa cừ như món quà thiên phú
Mùi mãng cầu thơm phức tựa làn môi

Nước Vĩnh Hảo ngọt ngào như sữa mẹ
Xưa Huyền Trân đã đến tắm bao lần ?
Mũi Kê Gà, Linh Sơn rồi Lầu Nước
Đang đón chào khách lạ hóa thành thân

Công Huyền Trân không thua ngàn tướng sĩ
Lấy giang san không tốn giọt máu đào
Nên Phan Thiết bình yên trong khói lửa
Đất hòa bình và người cũng tài hoa

Lầu Ông Hoàng còn ghi trong sử sách
Nghe âm vang Hàn Mặc Tử đâu đây
Mộng Cầm hỡi, tình vẫn còn phảng phất
Bao thi nhân si tình bởi xứ này ?

Sử sách ghi những anh hùng xứ Quảng
Phan Châu Trinh, Trần Quý Cáp, Cao Vân
Họ đến đây vì thương dân yêu nước
Anh đến đây vì yêu một giai nhân

Anh yêu em với tình yêu chan chứa
Em tuyệt vời duyên dáng, rất hiền, xinh
Tặng Phan Thiết trái tim anh tha thiết
Quê hương em nay thành của chúng mình.

Tân Văn (Canada)
ngovantan@yahoo.com


Giả từ PARIS

Anh trở lại sông Seine thành phố Paris
Nơi hẹn nhau đúng 30 năm trước
Chiếc ghế đá vẫn không gì khác biệt
Nhưng làm sao tìm lại bóng dáng em?
Thời gian dài nhưng anh chẳng thể quên
Những bước chân trên hành lang bé nhỏ
Tiếng yêu đương chan hòa cùng tiếng gió
Đưa hồn anh lên tận đỉnh trời xanh
Rằng suốt đời em mãi mãi yêu anh...
Cho đến một hôm lòng người thay đổi
Anh hẹn gặp em bên bờ sông cũ
Đợi cả chiều, em chẳng đến, nhớ nhung
Tự hỏi lòng mình có nhớ sai không
Anh bàng quàng nhận lá thư bày tỏ
Đến lúc đó thì lòng anh đã rõ
Cuộc tình cuốn theo dòng nước sông Seine
Dầu trong tim anh chỉ có mình em
Từ giả Âu châu lòng còn lưu luyến
Đại Tây Dương không xóa mờ kỷ niệm
Ba mươi năm nay chợt lại hiện về
Chiều hôm nay anh trở lại Paris
Không biết em bây giờ còn hay mất
Ghế đá im lìm, nước sông xanh ngắt
Và lòng anh đang tê tái, não nề
Ngày xưa em còn để mái tóc thề
Chắc đã bạc màu, tình em cũng bạc
Một con chim tìm bạn tình ngơ ngác
Vì người yêu đã lỗi hẹn sang ngang
Chiều Paris buồn hiu hắt mùa Xuân
Anh quay lưng mà bước chân nặng trĩu
Sáng ngày mai anh trở về châu Mỹ
Ôm theo cuộc tình tan vỡ ngày xanh
Có khi nào em còn nghĩ đến anh ?

Tân Văn