Tự Thuật

Viet Bao - Tuệ Sỹ

Tam thập niên tiền học khổ không
Kinh hàm đôi lũy ám tây song
Xuân hoa bất cố xuân quang lão
Tuý trúc tà phi tuý mộng hồn

Nhâm nhiễm trường mi thuỳ hoại án
Ta đà tố phát bạn tân phong
Nhất triều cước lạc huyền nhai hạ
Thuỷ ba chân không đối tịch hồng

Dịch:

Ba mươi năm trước học khổ không
Kinh điển đôi chồng che cửa song
Xuân xanh không đoái xuân già cỗi
Trúc biếc tà bay, ngát mộng lòng

Thấm thoắt mi dài buông án cũ
La đà tóc bạc lửa tàn phong
Một sớm hụt chân rơi vách núi
Mới thấy chơn không đối tịch hồng

 

Khóc Mẹ

Chu Tất Tiến

Trái sầu riêng mang nhiều gai nhiều cạnh
Đời mẹ già
Chi chít nhánh sầu riêng.
Mỗi đưá con một nhánh nặng ưu phiền
Mẹ đeo mãi nên lưng còng trước tuổi.
Con tép rời sông,
Con tép lội.
Ngày tản cư xa Hà Nội,
Rong rêu
Mẹ long đong chạy gạo mỗi chiều
Mắt muốn nhắm mà chân luôn đều bước
Đưá địu trên vai,
Đưá đeo đằng trước
Vẫn sợ "mọt chê" xé nát con trai
Nên tay mẹ dài ra

Cuốn lại sau vai
Để chắc chắn đầu con còn đó
Rồi những ngày ngược xuôi
Nhanh không kịp thở
Bùi Chu, Nam Định , Phủ Lý, Hưng Yên
Mẹ như chiếc xe "ca",
Bụi đỏ gập gềnh
Đò ngang , đò dọc, thuyền đinh, tầu thuỷ
Mẹ qua những đoạn đường
Mìn phá tung xương tuỷ
Tay chân người vương vãi bụi cây
Tầu đắm, ca nô chìm, đạn rải trên mây
Mẹ vẫn dịu dàng: " Các con còn đói?"

Tuy có lúc làn roi mẹ vút qua,
Bốc khói !
Con dẫu tung người,
Vẫn ôm mẹ, ăn năn
Vẫn nghe mẹ ngâm thơ , kể chuyện "Nửa chừng Xuân"
"Cô giáo Minh", "Gánh hàng hoa", "Đôi Bạn"...
Và cuộc sống cứ trôi đi , tản mạn
Con mang hồn thơ, hồn dân Việt tang thương
Cũng giang hồ, xuôi ngược long đong
Nhìn lục bình trôi, nghe giọng hò ngọt mát
Trong vườn sầu riêng, tưởng như còn tiếng hát
Mẹ ru con những năm tháng xa mờ
Cho đến bây giơ,

Con vĩnh viễn không còn nghe tiếng mẹ
Dù mẹ mắng, mẹ la, hay dịu dàng khe khẽ
Mẹ đã thiên thu rồi !
Trong khi,
Con vẫn chưa trọn đạo làm người
Vẫn là chiếc lá khô trong dòng đời xuối ngược
Con chỉ có vài câu thơ thấm nước
Nước mắt con, hay máu tự trái tim
Dâng mẹ già trong khói nến cuộn lên
Cầu xin cho mẹ về với Chúa bình yên
Để mai mốt con cũng về gặp mẹ.

 

Dừng Quân, Gặp Lại Bạn

mường giang - viết nhớ bạn hiền
Cố Đại Uý Nguyễn Văn Bảy
(TD202/DPQ/BT - PBC 1956)

những ngày tháng chạp về tăng phái
Phan Thiết kề xuân, lạnh cóng xương
vào mật khu Lê, rừng ngập cát
đó đây mai nở trắng ven đường

qua khỏi Ta Dôn trời sắp sáng
dừng quân gặp lại bạn thời xưa
hởi ơi chỉ mới xa trường cũ
chinh chiến nhìn ai cũng thấy già

ừ nhỉ mấy năm mình cách biệt
từ ngày bỏ học khoắc chinh y
tôi người lính bộ đi trăm nẻo
bạn Địa Phương Quân chẳng sướng gì

sẳn có mang theo bình rượu đế
hai thằng mừng hội ngô chia nhau
sớm mai bụng đói nên say khướt
biết nói gì đây, chỉ nghẹn ngào

có rượu bổng như quên chiến trận
miên man tâm sự buổi hoa niên
khiến sầu cô quạnh theo men đắng
làm nhớ mù tăm chuyện ước nguyền

địch đã bắt đầu bằng pháo kích
chia tay hẹn gặp tết vui vầy
tử sinh đời lính như phù ảnh
không gục bên hào cũng nát thây

tin Địa Phương Quân bị đụng nặng
làm ta tan biến hết cơn say
muôn trùng biển sóng nghe lồng lộng
trận địa nào không máu thịt bầy

Phan Thiết ngày xuân đời tấp nập
ta cùng quán lẽ đón đìu hiu
mua chai rượu quý dành cho bạn
giờ dã nằm trong mộ địa chiều

đã bốn mươi năm ngồi nhớ lại
mời nhau bửa rượu chốn quê người
uống say rồi ôm đàn mà hát
quên nổi nhân tình quá bạc vôi

hồn bổng đổ cơn mưa nước mắt
bạn về, mai còn gặp nhau không ?
hay như lời hẹn thời chinh chiến
em cũng quên tôi, để lấy chồng

Xóm Cồn, tháng 5-2005
MG