Xuân Viễn Xứ

Theo www.vietnet.no - MƯỜNG GIANG - 18-01-2006

Những bài thơ mọn, kính gởi Quý Thầy Cô và Anh Chị Em PBC/PT.

Riêng tặng Mai Minh, Tịnh Nhiên, Trầm Kha, Cát Biển, Trường Anh Vũ, Nhật Tân, Võ Thị Điềm, Thach,Hưng, Tạo, Quảng Ngôn

1 - HÀNH SÁU MƯƠI

Sáu mươi tuổi vẫn đời phiêu bạt

như thuở rong chơi buổi thiếu thời

gác trọ buồn hiu mình với bóng

nỗi sầu thiên cổ cháy tim côi

Ngao ngán hoàng hôn trong ngực đá

võ gầy mộng hẻo bước lang thang

ai đem thương nhớ vào trong lệ

khiến tuổi xanh mơ đã ố vàng

Một sáng tàn thu rời xóm học

một chiều cô lạnh giã từ nhau

một ngày về phép buồn ly cách

nhìn chiếc xe hoa rẽ lối nào

Từ đó trăng xưa mờ tuổi mộng

đạn bom ru điệu máu quân hành

rừng khuya bản thượng dài cô tịch

chờ giấc chiêm bao cũng lạnh tanh

Bước chân lận đận đời chinh chiến

vẫn chẳng nguôi ngoai nỗi đoạn trường

rươu có làm hờn sôi thệ nguyện

nhưng không xóa hết lệ thương vương

Rồi nuốt thêm đau ngày rã ngũ

súng gươm gảy rỉ khóc bên đường

tuổi tàn đời quẩn theo tiền kiếp

nghiên bút chôn vào cõi gió sương

Quê người chạy giặc mờ nhân ảnh

thăm thẳm chia xa những bến đời

em một bờ sông, ta ngỏ lạ

tha phương quán gió đếm mưa rơi

Quanh quẩn tìm nhau trong cổ mộ

bạn bè dâu bể biết còn ai

những thằng tri kỷ về lòng đất

muốn nhớ nhìn mây để thở dài

Phan Thiết quê xa trời bảng lảng

Mường Giang, biển mặn nước chung dòng

đứng nghe bầy sếu kêu ra rả

bừng dậy niềm đau ngập nhớ mong

Thơ viết nghìn trang chưa thấy đủ

mẹ ơi, trăm nẻo cứ mong tìm

chiều chiều mẹ đứng bên cầu nhỏ

đáy mắt già nua dõi bóng chim

Mấy chục năm rong trên xứ lạ

tóc xanh rồi bạc vẫn chưa về

chinh y, vó ngựa thời say tỉnh

dò dẳm tàn theo khúc nhạc mê

Soi gương ngơ ngẩn buồn thê thảm

sáu chục trời ơi vẫn muộn phiền

tủi thẹn nhìn ngày qua tháng lại

biết về đâu hỡi bước cô miên ?


2- XUÂN VIỄN XỨ


Rồi cũng tết cũng mùa xuân viễn xứ

đời chinh nhân sao lắm nỗi đoạn trường

xưa những mùa tết ngập lệ đau thương

nơi đồn vắng, hố cá nhân chờ giặc

Đêm giao thừa một mình buồn hiu hắt

ngậm ngùi cùng chiếc bóng chúc tân niên

loay hoay tìm đâu thấy một ai quen

chỉ tiếng nhạn kêu sương ngoài quan tái

Sáng mùng một chờ thư em mòn mõi

đứng lại ngồi trông mây nổi mù bay

cuối quê xa thương mẹ ngóng đêm ngày

chờ thằng con lính, trăm lần lỗi hẹn

Nhưng mẹ ơi nơi này xuân nào đến

với những hồn ma lạnh quẩn quanh đây

bên suối ngàn róc rách gió lả lay

tết muôn dặm năm qua buồn muốn khóc

Tàn chinh chiến tưởng không còn chết chóc

đâu ai ngờ thảm tuyệt vẫn muôn phương

xưa banh xác vì bom đạn chiến trường

nay gục úa bên đòn roi đói bệnh

Xưa đồn vắng chờ xuân xuân không đến

nay trong tù không muốn tết vẫn sang

đời gì đâu sao tàn nhẫn bẽ bàng

kiếp lính trận cứ ngậm ngùi cô quạnh

Mùng một tết góp cơm canh trà bánh

nén hương lòng nhớ bạn chết thảm đơn

tuổi hoa niên mà đã bỏ trần gian

nằm với đất bên đường sầu cỏ úa

Nay xứ lạ một lần xuân tới nữa

tết không nhà hiu quạnh vắng người thương

vẫn tỉnh say nơi quán lẻ bên đường

chờ bạn tới cụng ly mừng xuân thắm

Nhưng họ đã chết queo ngoài muôn dặm

kể từ mùa chinh chiến bỏ trường xưa

chỉ còn ta buồn bã kiếp sống thừa

bao chục năm héo cùng xuân viễn xứ

3-MAI TÔI CHẾT


Mai tôi chết trên giàn thiêu lửa đỏ

hay co ro nằm lạnh giữa hoang mồ

vẫn thấy buồn cho kiếp sống bơ vơ

thương thân phận không sánh bằng cây cỏ

Mai tôi chết bạn bè thời tuổi nhỏ

xin bâng quơ quên hết nỗi cay hờn

xin ngọt ngào ướp lại chút môi hôn

dù đó chỉ là men cay đầu lưỡi

Mai tôi chết vẫn mang đầy tức tưởi

trong tim côi khi vắng bóng mẹ hiền

ai là người nhỏ lệ mắt đầu tiên

ai thương xót tiễn đưa hồn ma lạnh

Mai tôi chết nơi quê người hiu quạnh

nằm nơi đây nhớ những nấm mộ tù

xác sẽ tàn trong cỏ úa vàng thu

người rồi cũng xa người từ muôn kiếp

Mai tôi chết thôi hết rồi xum hiệp

mộng tàn theo triều sóng vỗ đôi bờ

nửa hồn thơ vở nát khúc bơ vơ

nửa đời hận trong men nồng cay ngất

Mai tôi chết vẫn thương hoài xóm học

nhớ em thơ chân bước rộn sân trường

những tơ lòng phím nhạc rất thân thương

trang lưu bút con tim còn giữ được

Mai tôi chết mong trở về cố quốc

kiếp tha hương sao có được nơi nào

người cũng xa đâu trọn vẹn niềm đau

để em khóc cho đời tình tận tuyệt

Mai tôi chết theo biển về Phan Thiết

dù xác thân còn một chút hình hài

nhưng nằm trên đất mẹ ngóng mây trôi

cười ngặt nghẽo thả hồn thơ hôn gió

Ghế đá công viên
Xóm Cồn Hạ Uy Di
Những ngày cuối chạp con gà

MƯỜNG GIANG
16-01-2006

In bài này